Alan Phan, một doanh nhân Việt kiều, vừa có bài viết
chia sẻ về việc mác thành đạt bị "lạm phát" gần đây. Theo ông, người trẻ
cần quên đi danh từ, nhớ đến thực chất trên con đường kiếm tìm tiêu chí
để là người thành đạt.
Alan Phan, một doanh nhân Việt kiều, vừa có bài viết chia sẻ về việc mác thành đạt bị "lạm phát" gần đây. Theo ông, người trẻ cần quên đi danh từ, nhớ đến thực chất trên con đường kiếm tìm tiêu chí để là người thành đạt.
"Thành công là đạt được những gì mình mong muốn. Hạnh
phúc là muốn những gì mình đạt được" (Dale Carnegie). Gần đây, tôi hay
"bị" gán cho cái mác "doanh nhân thành đạt", rồi có người còn gọi là "tỷ
phú" dù tôi nói rõ chỉ là tỷ phú tiền đồng.
Khi một từ ngữ nào bị lạm dụng, tôi thường dị ứng lạ
thường. "Thành đạt", "đỉnh cao", "đại gia"… một ngày rồi "phá sản", "tội
phạm", "siêu lừa"… một ngày khác. Biển dâu của ngôn ngữ còn sống động
hơn những đổi thay trong thực tại.
![]() |
| Tiến sĩ Alan Phan hiện chủ yếu kinh doanh tại thị trường Đông Á trong lĩnh vực đầu tư. |
Vài bạn trẻ gửi thư mong tôi chỉ cho bí quyết trở
thành một doanh nhân thành đạt, càng nhiều đường tắt càng tốt! Khi hỏi
lại là họ nghĩ một doanh nhân thành đạt phải ra sao, tất cả đều cho rằng
phải có tiền thật nhiều để tiêu xài thoả thích, phải được xã hội trọng
vọng kính nể, phải có quyền lực qua quan hệ, phải có cả núi "đồ chơi":
chân dài, siêu xe, tiệc tùng, hàng hiệu…
Tôi thường trả lời là các bạn có một góc nhìn, dù khá
phổ biến ở đây hiện nay, nhưng rất sai lạc khi đối diện với thực tế. Cái
giá phải trả cho những "ước muốn" trên có lẽ các bạn sẽ không bao giờ
muốn trả, trừ khi bạn sinh ra là cậu ấm cô chiêu trong nhà siêu quan.
Thêm vào đó, mác đại gia càng lớn thì càng nhiều ganh
tỵ thù địch. Chỉ đọc và nghe những tin đồn hay vu khống về mình cũng mất
hết ngày giờ. Sau 15 năm quản lý một công ty đại chúng ở Mỹ, tôi nghĩ
là mình đã quá quen với những thị phi, bịa đặt của các diễn đàn trên
net. Nhưng những tấn công cá nhân gần đây khi tôi được mạng truyền thông
"bơm" lên làm mình phải tính đến chuyện tịnh khẩu để có chữ bình an!
Tôi luôn nghĩ là một người khi vượt khỏi những nhu cầu
thúc hối về cơm áo và có chút tự do, giá trị đẳng cấp của họ phải được
định lượng trên sáu khía cạnh để được tạm gọi thành đạt: sức khoẻ, tinh
thần, trí tuệ, xã hội, tiền bạc và tâm linh. Theo 6 tiêu chuẩn này thì
chắc chắn cá nhân tôi không phải là người thành đạt, ngay cả trong vài
chục năm tới khi tôi gần xuống lỗ.
Tôi nghĩ mọi người phải làm một chuẩn lượng riêng cho
mình: sức khoẻ của bạn có kham nổi một chương trình làm việc liên tục 16
giờ mỗi ngày, những chuyến bay liên lục địa năm bảy lần mỗi tháng? Tinh
thần của bạn có mất đi cái bén nhạy của phán đoán khi bị vây bủa bởi áp
lực, và ý chí sắt đá vẫn tràn đầy khi sự nghiệp đứng bên vực thẳm?
Về trí tuệ, bạn có cập nhật kiến thức, tìm tòi nghiên
cứu mỗi ngày? Bạn có thường xuyên đặt câu hỏi cho mọi biện luận và sẵn
sàng quên đi tự ái sĩ diện nếu mình sai? Với gia đình – xã hội, bạn có
lo lắng và "cho đi" đầy đủ cho mọi người thân với một tình thương không
điều kiện? Kính nể và tôn trọng những người kém may mắn, chân thành và
trân trọng người đang thua thiệt?
Về tiền bạc, yếu tố chính mà mọi người dùng để tôn
vinh các đại gia, thì bạn có nhiều như một đại gia với tuyên bố "tiền
của tôi ăn ba hay sáu đời cũng không hết"? Có thể không nhiều như vậy,
nhưng phải đủ để một cơn bão tài chính hay một quyết định sai lầm của
nhân viên, hay một thay đổi xã hội không làm tài sản tạo dựng bao năm
qua biến mất.
Nếu bạn chưa hội đủ năm yếu tố trên về "thành đạt",
thì vẫn còn chút hy vọng về yếu tố sau cùng: cái con người bên trong.
Trong con người "không thành đạt" của tôi, một điều luôn làm tôi hạnh
phúc: tâm linh bình an và giác ngộ. Tôi học cách tha thứ cho mình, cho
người; tôi không ghen tỵ giận hờn với ai hay với hoàn cảnh nào. Tôi biết
ơn và biết yêu thương trân trọng từng niềm vui nho nhỏ đến với đời sống
mỗi ngày.
Tôi luôn luôn hưng phấn mỗi khi đi ngủ nếu tôi vượt
qua các thành tựu của ngày hôm trước. Nó xác định là tôi đang tiến bộ
trên chuyến phiêu lưu của đời sống và đây là động lực thúc đẩy tôi mạnh
bước. Cái đích thành đạt có lẽ không bao giờ đến, nhưng có phải các
triết gia đã khuyên ta mục tiêu "không phải là điểm đến mà là cuộc lữ
hành".
Dĩ nhiên đó là với cá nhân tôi. Còn những doanh nhân
thành đạt khác thì sao? Cái mác thành đạt không phải mất tiền mua, và
người sử dụng cũng không phải đóng thuế, nên sự lạm phát danh từ này
cũng là điều dễ hiểu. Tôi chỉ nghĩ các bạn trẻ đang muốn làm người thành
đạt nên quên đi danh từ và nhớ đến cái thực chất.
Kịch tác gia George Burns đã chia sẻ: "Tôi thực sự
nghĩ rằng thất bại khi làm điều mình yêu thích tốt hơn là thành công với
điều mình khinh ghét.
(theo vnexpress.net)
Trung tâm thương mại The Garden
Đ/c : Khu đô thị cao cấp The Manor, Mỹ Đình, Hà Nội
Đ/c : Khu đô thị cao cấp The Manor, Mỹ Đình, Hà Nội


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét